Thứ Năm, 12 tháng 9, 2019

CÚ BỨT PHÁ TRONG SỰ NGHIỆP LẪN TÌNH YÊU

Tôi nghĩ rằng đây là tính cách đặc biệt của những người ở Seville. Họ có một tinh thần cởi mở và đón tiếp mọi người như gia đình của mình. Điều nực cười nhất là vợ tôi không quan tâm đến bóng đá, vì vậy tôi nghĩ có lẽ gia đình cô ấy cũng vậy. Nhưng sự ủng hộ họ giành cho Seville rất lớn. Ông nội của vợ tôi đã qua đời trong khoảng thời gian tôi gặp cô ấy, bố cô ấy nói với tôi rằng khi ông cô ấy vào bệnh viện trong những ngày cuối cùng của đời mình, các y tá đã thay cho ông ấy một bộ đồ bệnh nhân, nhưng khi họ cố gắng cởi đồng hồ đeo tay của ông ấy ra, thì ông lại từ chối. Vì đó là một chiếc đồng hộ Sevilla đặc biệt với ông ấy. Và ông ấy nói với y tá "không, cái này sẽ ở cùng với tôi đến tận cùng. Nếu tôi ra đi, tôi sẽ mang theo nó để nhớ về CLB yêu thích của mình".Trong hình ảnh có thể có: 2 người, văn bản


Thật là buồn cười khi tôi gặp gia đình cô ấy lần đầu tiên. Vào thời điểm đó, tôi cảm thấy khá tự tin với tiếng Tây Ban Nha của mình, nhưng khi vào nhà cô ấy, bạn có biết không? Xung quanh tôi là cả gia đình cô ấy ... họ nói chuyện quá nhanh, và với giọng đọc của tiếng Sevilla, đó một chút khác biệt với tiếng bản ngữ làm tôi nghe không rõ.
Bố cô ấy đang cố gắng nói chuyện với tôi, và tôi không biết ông ấy đang nói cái quái gì nữa. Điều tôi làm lúc đó là mình phải giả vờ rằng mình biết ông ấy nói gì và cười với ông ấy. Nhưng ông ấy biết rằng tôi đang trong tình thế không biết chuyện gì đang xảy ra, và ông ấy bảo "không có vấn đề gì đâu! Tôi sẽ cho cậu hai hoặc ba tháng để thích nghi. Rồi sau này cậu sẽ hiểu mọi thứ thôi".
Tôi nghĩ mọi người không thực sự hiểu những cầu thủ bóng đá bị ảnh hưởng như thế nào bởi những người khác trong cuộc sống của chính mình. Khi chúng tôi được phỏng vấn, các PV luôn hỏi về sự quản lý, chiến thuật và đào tạo, nhưng họ hầu như không bao giờ hỏi về những gì diễn ra bên ngoài sân cỏ. Và tôi thấy đó cũng là một chủ đề nóng hổi để phỏng vấn. Nhưng PV thì không làm như vậy. Trong vòng sáu năm, tôi đã chuyển từ Thụy Sĩ sang Đức rồi cuối cùng là Tây Ban Nha. Đó là một trải nghiệm thực sự dữ dội và cô đơn. Tôi là một cầu thủ khá giỏi ở Basel và Schalke, nhưng khi đặt chân đến TBN tôi luôn cảm thấy như mình đang thiếu thứ gì ngoài bóng đá.
Khi tôi gặp được vợ mình, tôi cảm thấy như thể mình thực sự đã có mục tiêu để phấn đấu. Chúng tôi đã có rất nhiều năm sống cùng nhau ở Seville. Vào năm 2013, tôi đã được mệnh danh là đội trưởng nước ngoài đầu tiên của câu lạc bộ từ Maradona. Đó là một danh dự đặc biệt cho tôi, và sẽ đặc biệt hơn vì đó là CLB có ý nghĩa rất lớn đối với ông của vợ tôi.
Cha mẹ tôi là người Croatia, nhưng họ đã di cư đến Thụy Sĩ trước khi bắt đầu Chiến tranh Bosnia vì họ cảm thấy được sự nguy hiểm sắp tới. Vì thế nên tôi sống và lớn lên ở Thụy Sĩ. Và người đã truyền cảm hứng bóng đá cho tôi là người hùng của Croatia - Robert Prosinečki. Tôi may mắn khi mình có được một cuộc sống bình thường với bạn bè ở Thụy Sĩ và không bị ảnh hưởng bởi chiến tranh. Nhưng trong một thời gian dài, gia đình tôi không thể quay lại Croatia. Và lần đầu tiên chúng tôi có thể quay trở lại là khi tôi bảy tuổi để gặp ông bà của tôi.
Năm 17 tuổi tôi bắt đầu chơi bóng chuyên nghiệp cho Basel. Ước mơ của tôi lúc đó là muốn trở thành một cầu thủ vĩ đại như Robert Prosinečki. Vì vậy, để có thể chơi bóng ở Tây Ban Nha và được làm đội trưởng của Seville như ông đã làm, thì điều đó tôi không thể miêu tả được.
Khi Barcelona muốn ký hợp đồng với tôi vào năm 2014, tôi nghĩ đó sẽ là trải nghiệm thú vị cho bản thân. Nhưng gia đình vợ tôi luôn muốn tôi ở lại. Và rồi họ cũng biết rằng bạn chỉ có một cơ hội duy nhất để đến câu lạc bộ lớn nhất trên thế giới. Vì vậy, cuối cùng, họ đã ủng hộ bất cứ mọi quyết định mà tôi đưa ra. Đó là một quyết định khá khó khăn đối với tôi. CLB Sevilla nói rằng họ hài lòng với mức phí mà Barcelona sẵn sàng chi trả, và sẽ hỗ trợ chi phí di chuyển cho tôi. Điều đó đã làm cho tôi rất vui khi để lại cho CLB những điều khoản tốt nhất cho họ, bởi vì cả cuộc đời của tôi đã thay đổi tại Seville.
Bố vợ tôi lúc đó kiểu như "OK, chúc may mắn. Nhưng khi cậu cùng FC Barcelona đối đầu với Sevilla thì tôi xin lỗi. Tôi không cổ vũ cho cậu được"
Là một cầu thủ bóng đá, tất nhiên bạn luôn muốn giành chiến thắng và chinh phục mọi danh hiệu. Nhưng để trở thành một phần của CLB Barcelona là một cái gì đó rất khác biệt vì ở đây CĐV của họ luôn có sự tôn trọng đối với các CLB khác, điều đó làm tôi luôn có một cảm giác đặc biệt với người dân ở thành phố này, và với mọi CĐV của Barca trên toàn thế giới.
Tôi cảm thấy rất may mắn khi được chơi cùng những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Điển hình là Messi. Cả thế giời đều nhìn thấy được tài năng xuất chúng ở anh ấy. Nhưng bạn sẽ còn bất ngờ hơn với những kỹ năng anh ấy đã làm trên sân tập. Ngoài anh ấy ra thì còn có Suarez, Xavi, Iniesta, Neymar, Piqué. Chúng tôi luôn có sự ăn ý, liên kết với nhau rất tốt. Luôn tìm được tiếng nói chung trong mỗi pha bóng. Chỉ cần 1 cái nhìn nhau là các cầu thủ còn lại trong đội sẽ biết mình nên làm gì. Thứ bóng đá chúng tôi tạo ra rất hoa mĩ, ảo diệu. Nếu bạn không thích thưởng thức bóng đá ở Barcelona thì bạn không nên xem bóng đá nữa.
Đối với tôi, mỗi ngày vẫn còn là một niềm vui nếu tôi còn chơi bóng đá, tôi đã rời Thụy Sĩ cách đây 10 năm để theo đuổi giấc mơ của mình, và tôi rất may mắn khi mình đã đáp cánh đúng điểm đặt với tư cách là một cầu thủ của Barcelona. Tôi hy vọng mình sẽ mặc màu áo này thêm nhiều năm nữa
Một số người ở đây đã rất ngạc nhiên bởi tôi đã nói tiếng Tây Ban Nha tốt như thế nào và nó rất hữu ích cho tôi trong việc có thể trao đổi ý kiến với các cầu thủ phòng thay đồ mà không còn sợ sệch. Người mà tôi phải cảm ơn đầu tiên là vợ tôi, cô ấy là lý do để tôi quyết tâm thay đổi bản thân toàn diện cũng như là phát triển khả năng nói TBN của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét